Thứ ba, 02/01/2018 16:11

Con gái lỡ dại lấy chồng, tôi phải nuôi thêm ông con rể mê game

“Mẹ cho con 10 ngàn uống cà phê”, “vợ con thèm cháo vịt mà con hết tiền, mẹ cho con vay 50 chục”, thậm chí “quần áo con cũ quá, mẹ cho con tiền mua đồ mới đi đám cưới”.

Khi con gái lớn lấy chồng, bà con đằng nội trách tôi làm mẹ mà thiếu trách nhiệm vì hai lý do. Thứ nhất, sống cùng con mà để nó có bầu gần bốn tháng nhưng không hề hay biết, thứ hai, dám gả con cho một đứa ở xa tít chẳng biết hoàn cảnh gia đình nó như thế nào.

Con gai lo dai lay chong, toi phai nuoi them ong con re me game
Con gái lỡ dại lấy chồng

Tôi biết mình có lỗi trong chuyện này nhưng quả thật nếu tôi có kiểm soát gắt gao hay phát hiện sớm thì cũng chẳng thể ngăn được chuyện chúng nó “vượt rào”. Và khi con gái đã lỡ dại thì đành gật đầu chấp nhận, có thời gian đâu mà tìm hiểu gốc gác, nó thấy phức tạp nhiêu khê rồi bỏ rơi con gái bụng mang dạ chưa có phải khổ hơn không. Nhưng điều quan trọng làm tôi yên tâm hơn cả là con rể đồng ý ở nhà vợ. Vậy là ổn, tôi chẳng thể nào mất con gái hay phải khổ tâm chuyện con sống ở nhà chồng như thế nào.

Chồng tôi mất khi con gái lớn mới vào cấp ba còn con gái nhỏ đang học lớp 7. Con gái đầu bị sốc tâm lý nên tính tình trở nên ngang tàng, thích ăn chơi đua đòi. Tôi không thể nào dạy dỗ được đành phó mặc cho nhà trường. Không biết bao nhiêu lần tôi rơi nước mắt vì con, khổ sở lắm nó mới tốt nghiệp được cấp ba. Nhưng cứ đi chơi suốt ngày chứ không chịu đi học tiếp hay đi làm.

Dỗ dành thuyết phục mãi con mới chịu theo học lớp giáo viên mầm non ở trường cao đẳng gần nhà. Vì đó là nghề của mẹ, tôi hy vọng khi con học xong, bằng sự quen biết và giúp đỡ của đồng nghiệp sẽ xin cho cháu vào trường tôi dạy. Bởi con gái có một cái nghề ổn định mới mong có tương lai về sau.

Học khoảng được một năm, con gái quen con rể, lúc ấy đang lái xe chuyên đi bỏ mối cà phê, quê ở tận Tây Nguyên. Chúng nó gặp gỡ được nửa năm thì có bầu bốn tháng rồi mới dắt díu về trình diện tôi. Quả thật, tôi không phát hiện ra con có bầu vì nó có tạng người gầy gò lại chẳng ốm nghén gì cả.

Nó còn qua mặt mẹ bằng cách lén lấy băng vệ sinh vứt đi đúng ngày hành kinh nên tôi ngỡ không có chuyện gì. Việc đã rồi, tôi đành đồng ý cho chúng nó lấy nhau. Nghĩ đến đám cưới con mà thương, gia đình nhà trai chỉ có dăm ba người, lễ vật sơ sài, chỉ có bố chồng đại diện chứ mẹ chồng say xe không đi đường xa được.

Bên nhà trai làm nương rẫy có hơn 10 đứa con nên đồng ý ngay khi tôi mở lời xin cho con rể ở nhà vợ. Con rể tôi chẳng ngại gì, cưới xong là dọn ngay đồ đạc ở phòng trọ về nhà vợ ở luôn. Thôi thì đằng nào chúng nó cũng yên bề gia thất, vợ chồng thương yêu cố gắng làm ăn mà nuôi con là được.

Con gai lo dai lay chong, toi phai nuoi them ong con re me game
Con rể rất ham chơi game

Sau đám cưới, có dư ít tiền mừng, tôi cho hai vợ chồng để có chút vốn làm ăn. Vì con gái đang đi học nên mỗi tháng, tôi chỉ lấy hai triệu tiền sinh hoạt phí của vợ chồng nó. Hai tháng đầu, con rể đều đặn đưa tiền cho mẹ vào đầu tháng nhưng sau đó cứ thưa dần rồi bặt hẳn.

Tôi thương con nhưng đồng lương của tôi phải cáng đáng thêm một miệng ăn là quá sức chịu đựng. Nhìn con gái bầu bì thiếu thốn, tôi phải dè xẻn từng đồng mua thêm đồ bồi dưỡng cho con. Trong khi con rể đi làm về chỉ có việc ngủ, ăn và chơi game. Công việc của con rể cũng khá thất thường, hưởng lương theo sản phẩm tiêu thụ nên không ổn định.

Nhà tôi có vườn rộng, thấy con rảnh rỗi tôi gợi ý con làm chuồng nuôi gà, vừa có trứng cho vợ bồi dưỡng vừa có thể bán lấy tiền mua thức ăn nhưng nó vùng vằng không chịu. Không đưa tiền cho tôi, ít ra nó phải biết ý phụ việc gia đình, tưới rau trồng cây để có cái mà ăn đằng này, thỉnh thoảng con rể lại ngửa tay xin tôi tiền.

 Lúc thì “mẹ cho con 10 ngàn uống cà phê”, có khi “vợ con thèm cháo vịt mà con hết tiền, mẹ cho con vay 50 chục”, thậm chí “quần áo con cũ quá, mẹ cho con tiền mua đồ mới đi đám cưới”. Đến mức đó thì tôi cũng bó tay, con gái tôi lấy chồng chứ có phải tôi nhận thêm con nuôi đâu mà cứ bấu víu như vậy. Nhưng nếu tôi không chiều theo ý con rể, nó lại đổ lên đầu con gái, cãi vã liên miên rất mệt mỏi.

Con gai lo dai lay chong, toi phai nuoi them ong con re me game
Vợ chồng con gái cãi nhau liên tục. Ảnh minh họa

Đến ngày con gái đau bụng đẻ, tôi đang dạy ở trường nên gọi cho con rể về thu xếp rồi tôi về sau, nó “dạ vâng” ngọt xớt. Nhưng khi tôi về đến nhà thì con gái đã được hàng xóm đưa đi cấp cứu vì vỡ ối còn con rể không thấy mặt mũi đâu. Quá tức giận, tôi gọi điện mắng vốn, bảo nó mua thức ăn vào cho vợ.

Ai ngờ, con mua vào cho vợ một nắm xôi đậu phộng, mặt mũi bơ phờ vì đang mải chiến đấu game mà quen mất vợ đau đẻ. Con gái nhìn nắm xôi mà nước mắt chảy dài, không thể nuốt nổi một hạt nào. Tôi gọi điện cho thông gia báo tin, họ thờ ơ, chỉ nói: “trăm sự nhờ nhà ngoại”.

Cháu ngoại ra đời, gánh nặng đè trên vai tôi ngày càng nặng trĩu khi con gái thứ hai chuẩn bị vào đại học. Đồng lương giáo viên mầm non chia năm xẻ bảy thiếu trước hụt sau nên tôi phải ra tay dạy dỗ lại con rể. Nhưng quá trình đó thật gian nan, tôi nhận ra con rể to xác chứ đầu óc chẳng khác gì một đứa trẻ cấp hai ham chơi.

Sai nó dỗ con cho vợ ngủ thì nó mải chơi game làm rớt máy điện thoại xuống mặt con, sai nó thức chăm con thì nó lén đi ngủ trước, sai nó nấu cháo cho vợ thì không cháy cũng mặn.

Nói chúng, con rể chỉ thích ăn rồi chơi, đi về chưa tới cửa đã gọi um sùm: “có cơm chưa mẹ, con đói quá”, vào quất một bụng rồi lăn quay ra ngủ. Tệ hại hơn, con rể lợi dụng lúc vợ nằm viện, lén lấy số tiền đám cưới đi mua thẻ cào chơi game. Có mắng có chửi nó cũng trơ ra như đá, đến bữa lại mò về ăn cơm rồi ngủ.

Nhiều hôm, đi dạy về mệt mỏi, nhìn cả nhà con gái ôm nhau ngủ ngon lành tôi vừa thương vừa giận. Thương con nên không nỡ đuổi chúng ra ở trọ khi con gái chưa học xong và cháu ngoại còn thơ dại. Nhưng nếu cứ tiếp tục cáng đáng thế này, tôi sợ mình không chịu đựng nổi vì sức người có hạn. Tưởng rằng, gả con gái đi sẽ nhẹ gánh nào ngờ lại rước thêm chàng rể cục nợ vào thân.

                                                                                               Theo Xuân Mai
Phụ nữ TP.HCM

1  2  3  4  5  
Nếu một ngày trần gian không còn nắng/Ta sống đời trong bóng tối âm u/Ngoài trời kia lạnh lẽo tuyết sương mù ...

Góc ảnh

Bộ ảnh đẹp về trẻ thơ của nhiếp ảnh gia người Mỹ

Bộ ảnh đẹp về trẻ thơ của nhiếp ảnh gia người Mỹ

Jake Olson đã lên ý tưởng thực hiện bộ ảnh "Những điều tuyệt diệu của tuổi thơ" giúp người xem có thể thư giãn, thoải mái và muốn sống chậm lại, làm theo đam mê của mình.