Thứ ba, 31/01/2017 18:33

Nghệ sĩ hài Minh Vượng: 'Mụ già lẩm cẩm' và hạnh phúc tình duyên 'khẩm bà là khịt'

16 tuổi thấp khớp nặng, 30 tuổi thì tiểu đường nặng do hệ quả của thuốc thấp khớp. Bệnh tật cứ thế hành hạ chị suốt những năm tháng thanh xuân nhất của cuộc đời

Căn nhà của nghệ sĩ Minh Vượng nhỏ nhắn và giản dị như bất kì ngôi nhà nào ở trung tâm Hà Nội. Nhưng từ tầng trên lên tầng dưới, chỗ nào cũng có hoa.

Bàn ăn là một bình hồng vàng rực rỡ. Chân cầu thang là cây đào bích nở hoa sớm sáng bừng. Trên lầu là chậu cúc đại đóa đang hấp hé chờ bung cánh đầu xuân.

Giữa hoa xen hoa ấy là cơ man những khung ảnh nhỏ xinh, những món đồ lưu niệm bé xíu, nhưng con thú nhồi bông chải chuốt.

Và tiếng hát Chèo xuân vọng ra ngân nga từ chiếc cassette nhỏ. Cảm giác như, trong không gian này, món đồ nào cũng hiện hữu một câu chuyện để kể.

Minh Vượng thì vẫn thế. Vẫn 'nhỏ bé'. Vẫn nụ cười rạng rỡ. Vẫn đôi mắt hấp háy thoắt cười thoắt rớm, mà như chị từng giải thích bằng cái câu giờ đã thành kinh điển 'cồng kềnh nên dễ vỡ'.

Vẫn phải sống chung với thuốc thang có tổng trọng lượng nhiều gấp đôi cân nặng của chị. Chỉ có hạnh phúc là khác đi. 6 năm gần như biến mất khỏi màn ảnh truyền hình, những tưởng chị đang nhàn rỗi trốn vào góc nào đó. Hóa ra, chị bận tới nỗi chẳng có thời gian để gặm nhấm cô đơn.

Một ngày của Minh Vượng bắt đầu từ bốn giờ, bốn rưỡi sáng. Mặc dù 6 giờ xe của Nhà hát mới tới đón đi diễn. Nhưng chị luôn phải dành từ tiếng rưỡi đến hai tiếng để chuẩn bị phục trang và thuốc.

'Đi ra ngoài có thể quên tiền, nhưng có hai thứ không bao giờ quên. Đó là thuốc và phục trang' - Minh Vượng chìa cái ống nhựa đựng bên trong thuốc tiểu đường kèm ống tiêm.

Cứ đều đặn ngày 4 lần suốt nhiều năm qua, 8 giờ sáng, 12 giờ trưa, 5 giờ chiều và 12 giờ đêm, chị mở ống tự tiêm thuốc cho mình. Còn phục trang thì dĩ nhiên, 'vì vóc dáng mình nhỏ bé, nên nếu quên giày dép quần áo thì không thể mượn đâu được'.

Nhưng đó chỉ là một phần lí do. Minh Vượng nổi tiếng là người khó tính và kĩ tính trong chuyện phục trang. Dù là đi diễn phục vụ sân khấu học đường, khán giả toàn thiếu nhi thôi, song Minh Vượng lại càng kĩ.

'Mình không thích cách làm cẩu thả, buông quăng bỏ vãi, không thể hóa trang vớ vẩn, lời lẽ không thuộc, quần áo nhem nhuốc chỉ vì ngồi dưới kia xem mình diễn là các cháu thiếu nhi. Mình có yêu thương trân trọng các con, có chắt lọc tinh túy nghệ thuật để trình diễn cho các con thưởng thức, thì các con mới yêu thương và trân trọng mình'.

'Mình có yêu thương trân trọng các con, có chắt lọc tinh túy nghệ thuật để trình diễn cho các con thưởng thức, thì các con mới yêu thương và trân trọng mình'.

'Mình có yêu thương trân trọng các con, có chắt lọc tinh túy nghệ thuật để trình diễn cho các con thưởng thức, thì các con mới yêu thương và trân trọng mình'.

Minh Vượng kể về những đêm thức tới khuya chỉ để hong sấy cho bộ áo nỉ lốt chú chó được khô ráo, bay mùi mồ hôi vì đã khoác diễn cả một ngày ròng. Quần áo chị mặc có thể xấu đẹp tùy người ngắm, nhưng nhất định phải thơm tho.

'Mỗi lần mình diễn xong, các con hay ùa lên sân khấu để ôm hôn, chụp ảnh cùng. Nếu quần áo không sạch, không thơm thì sẽ làm mất cả cảm giác yêu thương của các con'.

Hóa ra, với một người nghệ sĩ, cảm giác yêu thương của khán giả quan trọng đến nhường vậy.

Mụ già lẩm cẩm

Bạn bè Minh Vượng gọi chị thế. Là vì 6 năm nay, Minh Vượng dành trọn thời gian cho công việc giảng dạy và sân khấu học đường.

Tuần 7 ngày thì 2 buổi dạy tiếng nói và kĩ thuật biểu diễn tại Cao đẳng Nghệ thuật sân khấu Hà Nội, 2 buổi dạy ở Trung tâm hỗ trợ tài năng điện ảnh trẻ TDP, 1 buổi dạy kĩ năng sống ở trường mầm non Việt Bun.

Lịch diễn sân khấu học đường của Nhà hát Chèo Hà Nội, nơi chị chuyển về làm việc sau khi nghỉ hưu, thì kín đặc. Trung bình ngày 2 show diễn, có ngày 4 show diễn, vào dịp Tết Trung thu hay Tết thiếu nhi thì có khi 8 show diễn.

Cứ 6h sáng xe đón, vội vã hóa trang, dựng sân khấu để diễn cho kịp 7 rưỡi sáng. Diễn xong lại vội vã thu dọn sân khấu, di chuyển vài chục cây số để tới điểm diễn thứ hai, lại hóa trang, lại dựng sân khấu, lại diễn, rồi lại thu dọn để di chuyển đến điểm diễn thứ ba.

Nhiều khi còn chẳng kịp ăn trưa. Hoặc có thời gian ăn trưa thì điểm diễn chẳng có gì để ăn cả, chị lại ăn tạm gói mì sống cùng mọi người trong đoàn.

Tối về có chút thời gian rảnh nào lại ngồi cặm cụi viết kịch bản. Có cảm giác, Minh Vượng làm việc như để chạy đua với thời gian, bất chấp cả thể trạng vốn cồng kềnh mà mong manh, dễ vỡ của mình.

Có cảm giác, Minh Vượng làm việc như để chạy đua với thời gian, bất chấp cả thể trạng vốn cồng kềnh mà mong manh, dễ vỡ của mình.

Có cảm giác, Minh Vượng làm việc như để chạy đua với thời gian, bất chấp cả thể trạng vốn cồng kềnh mà mong manh, dễ vỡ của mình.

'Mụ già lẩm cẩm' đang ở giai đoạn sáng tạo sung sức nhất của đời nghệ sĩ. Nhưng thay vì theo đồng nghiệp đi chạy show kiếm tiền thì lại trốn biệt ở cái sân khấu học đường nơi ngoại thành Hà Nội hay góc bục giảng nào đó để nhận về chừng 40.000 đồng trên một tiết dạy, thù lao mà nhà nước xếp cho Nghệ sĩ ưu tú.

Lẩm cẩm tới nỗi, có cậu thợ sửa điện nước quen sắp cưới vợ, thỏ thẻ mời cô về quê cháu ở Hải Dương dự đám cưới, thế là 'mụ già' hớn hở đi ngay.

Chẳng làm giá, chẳng giữ gìn hình ảnh nghệ sĩ nổi tiếng, còn mời thêm bạn diễn để về diễn mừng đám cưới cậu thợ chỉ vì yêu quý cái tấm chân tình của cậu.

Họ hàng đôi bên mắt tròn mắt dẹt vì ngạc nhiên. Bởi như người ta, một cái show đám cưới đã có thể cầm vài chục triệu dễ như trở bàn tay. Mà Minh Vượng xưa nay chưa bao giờ nhận show đám cưới.

Chưa bao giờ nhận show đám cưới nhưng Minh Vượng lại hớn hở về quê cậu thợ sửa điện quen thân để diễn mừng đám cưới vì quý tấm chân tình của người thợ.

Chưa bao giờ nhận show đám cưới nhưng Minh Vượng lại hớn hở về quê cậu thợ sửa điện quen thân để diễn mừng đám cưới vì quý tấm chân tình của người thợ.

Ngày ngày, mụ già lẩm cẩm đi làm bằng 'con xe Mẹc mui trần hai bánh chân chống giữa'. Gần Tết Hà Nội tắc đường kinh hoàng, có lúc đang đi nửa đường thì không thể nhích nổi bánh xe.

Thế là 'mụ' nhấc xe lên, tạt vào vỉa hè gửi tạm hàng quán nào đấy, rồi đi bộ một mạch tới điểm quay. Tất bật từ sáng đến tối với lịch làm việc, lịch uống thuốc nhưng nhà vẫn có hoa tươi để cắm.

Mà là hoa đẹp hiếm thấy, từng bông đều mập mạp, thân dài hơn nửa mét, lộc lá nõn nà. 'Có chị bán hoa quen, cứ có mớ hoa đẹp là để dành, mang về tận nhà cho mình' - Minh Vượng bảo.

Sống một mình, không gia đình, lẽ thường người ta hay vun vén cho bản thân, lo cho tương lai cô độc. Đấy là định kiến của người đời. Còn với Minh Vượng, xem ra cuộc sống đi về lẻ bóng này với chị chẳng hề hấn xi nhê gì. Nên chẳng màng chuyện tiền bạc.

Nhưng đôi lúc, có những cơ hội vụt qua cũng làm chị tiếc nuối. Đó là khi đạo diễn Cường Ngô thông qua NSND Như Quỳnh mời chị đóng vai bà trùm Phúc Bồ lừng danh một thời ở chợ tạm Đồng Xuân.

'Nhiều năm nay, để có một vai diễn điện ảnh hay, kịch bản tốt khó lắm', chị bảo thế. Nhưng thời điểm bấm máy lại trùng với lịch diễn của chị ở một trường học tận trong Hà Đông.

Và cuối cùng, chị chọn việc giữ lời hứa với đám trẻ con để từ chối đạo diễn Việt Kiều, từ chối một vai diễn mà chị biết là hay và khó kiếm.

Chị chọn việc giữ lời hứa với đám trẻ con để từ chối đạo diễn Việt Kiều, từ chối một vai diễn mà chị biết là hay và khó kiếm.

Chị chọn việc giữ lời hứa với đám trẻ con để từ chối đạo diễn Việt Kiều, từ chối một vai diễn mà chị biết là hay và khó kiếm.

Thế nên bạn bè mới nói, đặt 'nickname' ấy cho Minh Vượng không sai đâu.

Theo Hoàng Hồng - Hải Bá
Trí thức trẻ

Từ Khóa

1  2  3  4  5  
Nếu một ngày trần gian không còn nắng/Ta sống đời trong bóng tối âm u/Ngoài trời kia lạnh lẽo tuyết sương mù ...

Góc ảnh

Cuộc sống yên bình của người dân trong 150 ngôi nhà mái dốc thuộc ngôi làng đẹp nhất Nhật Bản

Cuộc sống yên bình của người dân trong 150 ngôi nhà mái dốc thuộc ngôi làng đẹp nhất Nhật Bản

Những mái nhà dốc với màu cũ kỹ, rêu phong hay tô màu trắng của tuyết chất đầy khiến không gian yên bình của ngôi làng Shirakawa giống như một bức tranh đẹp trong cổ tích.