Thứ tư, 15/05/2019 22:22

Kết cục của vợ con Lữ Bố sau thất bại ở Hạ Bì: Không bằng một con ngựa

Sau khi Lữ Bố bỏ mạng ở lầu Bạch Môn, gia quyến của ông dường như đã "bốc hơi" khỏi lịch sử một cách bí ẩn.
Liệu rằng họ có phải chịu số phận trở thành chiến lợi phẩm cho những kẻ thắng cuộc, hay đã lưu lạc và mai danh ẩn tích trong thời buổi loạn lạc lúc bấy giờ?

Trong số các chư hầu nổi lên vào cuối thời Đông Hán và thời Tam Quốc, Lữ Bố thường được xem là một nhân tài sở hữu kết cục hết sức bi thảm.

Sinh thời, Lữ Phụng Tiên vốn nổi danh là dũng tướng với võ lực bất phàm. Chỉ tiếc rằng nhân tài hiếm có này lại sở hữu một tật xấu chí mạng: Đó là sẵn sàng vì tư lợi của bản thân mà phản bội bất cứ ai.

Năm xưa, Lữ Bố từng sát hại hai người chủ nhân là Đinh Nguyên và Đổng Trác, sau phải nương nhờ vào nhiều thế lực khác nhưng vẫn không ít lần gây náo loạn, cuối cùng kết thành tử thù với Tào Tháo, Lưu Bị.

Bàn về cái chết của nhân vật này, trang báo nổi tiếng Trung Quốc là Sina từng đưa ra nhận định:

"Lữ Bố xuất thân làm một võ tướng nhưng không thể hy sinh trên trận mạc sa trường mà lại bại trong tay những thuộc hạ phản bội, sau cùng phải chết vì một câu khích tướng của Lưu Bị, quả thực không có lấy một chút tôn nghiêm".

Sau khi ông qua đời, binh lực và lãnh thổ nghiễm nhiên bị Tào Tháo thôn tính, ngựa Xích Thố sau đó cũng về tay Quan Vũ, nhưng số phận gia quyến Lữ Phụng Tiên lại là điều mà ít ai nhắc tới.

Vậy rốt cục vợ con Lữ Bố có kết cục ra sao? Liệu họ có chịu chung số phận trở thành chiến lợi phẩm cho những kẻ thắng cuộc, hay đã biến mất một cách bí ẩn trong thời kỳ loạn lạc khi đó?

Lữ Bố - võ tướng "đệ nhất thiên hạ" hay kẻ tiểu nhân luôn đem lòng phản trắc?

Lữ Bố (160 – 199), còn gọi là Lã Bố, tên tự Phụng Tiên, là tướng nhà Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc.

Năm xưa, danh tiếng và tài năng của Lữ Phụng Tiên từng vô cùng nổi tiếng. Ông chuyên sử dụng phương thiên họa kích và cưỡi ngựa Xích Thố, là một mãnh tướng tả xung hữu đột, vạn người không địch nổi.

Cũng bởi vậy mà vào thời bấy giờ, người đời thường dùng câu "Nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố" (người có Lữ Bố, ngựa có Xích Thố) để tôn vinh hay cực phẩm nhân gian này.

Thế nhưng vị tướng họ Lữ lúc sinh thời lại bị xem là kẻ tiểu nhân với tính cách phản trắc. Năm xưa, ông từng là thuộc hạ được tin tưởng dưới trướng Đinh Nguyên, sau vì Đổng Trác mua chuộc bằng lợi lộc và ngựa quý nên đã thẳng tay sát hại người chủ nhân đầu tiên này.

Đổng – Lữ sau đó vốn vì lợi ích mà kết thành bè phái, cho nên mối quan hệ ấy cũng chẳng được lâu dài và càng lúc càng nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Một đại thần Hán triều lúc bấy giờ là Vương Doãn đã nhìn ra điều đó, nên dùng khích tướng và bày mưu khiến Lữ Bố tiếp tục hạ sát Đổng Trác.

Khi còn nương nhờ vào phe cánh Viên Thuật, Lã Bố đã để cho thủ hạ làm nhiều điều trái phép, cướp của cải của dân, khiến Viên Thuật không còn trọng dụng và muốn tìm cách trừ khử. (Ảnh minh họa).

Không lâu sau tru diệt họ Đổng, Lữ Phụng Tiên lại bị đánh bật khỏi Trường An trước cánh quân của Lý Thôi, Quách Dĩ. Ông đã mang số ít thân tín chạy trốn về phía Đông để hàng phục Viên Thuật, chấp nhận làm lính đánh thuê bán mạng cho vị quân chủ này.

Tuy nhiên bởi vì tính cách ngạo mạn, lại thường xuyên dung túng thuộc hạ làm điều bất nghĩa, Lữ Bố nhiều lần suýt vong mạng trong lúc nương nhờ phe cánh họ Viên.

Sau đó thừa dịp Tào Tháo đông chinh, ông đã đem quân đánh lén vào đại bản doanh ở Duyện Châu và chính thức kết thù với nhân vật khét tiếng này từ đó.

Vào thời điểm bị quân Tào phản công và đánh bật khỏi Duyện Châu, ông lại chạy tới Từ Châu nương nhờ Lưu Bị và cũng dùng thủ đoạn "hớt tay trên" mảnh đất đặt chân của Lưu Huyền Đức.

Theo nhận định của Sina, người như Tào Tháo có thể dễ dàng tha thứ cho kẻ địch của mình, nhưng Lưu Bị thì không như vậy.

Do đó mà ở vào thời điểm thất bại trước liên quân Tào – Lưu ở thành Hạ Bì, Tào Tháo vốn định chiêu hàng Lữ Bố, nhưng lời nhắc nhở của Lưu Bị về kết cục Đinh Nguyên – Đổng Trác năm nào đã trực tiếp chặt đứt đường sống của viên hổ tướng này.

Cuối cùng, Lữ Bố đã bị Tào Tháo treo cổ và bỏ mạng ở lầu Bạch Môn vào năm 199 ở lầu Bạch Môn khi mới 40 tuổi.

Kết cục của vợ con Lữ Bố sau thất bại ở thành Hạ Bì: Dù trong tiểu thuyết hay ngoài đời thực đều rơi vào bi kịch.

Theo CafeBiz
1  2  3  4  5  
GN Xuân - Có người mới sinh ra như từ hạt giống chẳng lành, luôn tự ti mặc cảm đời mình, rồi tự bất mãn đời...

Góc ảnh

10 bức ảnh chụp vội chứa đựng những câu chuyện nhỏ bé tốt lành

10 bức ảnh chụp vội chứa đựng những câu chuyện nhỏ bé tốt lành

Một vài bức ảnh có vẻ hơi dở hơi nhưng đằng sau đó là ý nghĩa "tuyệt vời ông mặt trời" luôn.