Thứ bảy, 13/01/2018 17:39

Sắc tím oải hương và chuyện tình cổ tích

Dù khác biệt ngôn ngữ, trao đổi phải ra dấu, ba mẹ chị đã hoàn toàn yên tâm giao con gái và cháu ngoại cho chàng rể. Ngày trở về, ba mẹ còn dặn chị không được ăn hiếp chồng.
Sac tim oai huong va chuyen tinh co tich
Vợ chồng Từ An - Joseph

Con gái mang ba dòng máu Úc, Ý, Việt mới bập bẹ, cứ gọi ba, daddy, rồi lại “biến tấu” thành dada, daba khiến vợ chồng chị Nguyễn Thị Từ An - anh Joseph bật cười. Hạnh phúc như một giấc mơ, khiến nhiều đêm, chị Từ An ngỡ ngàng: “Sao mình lại ở nơi đây, sao lại có một ông Tây to cao và một ai bé xíu nằm kế bên?”.

Có ai đợi bên kia đại dương…

Chị quê ở Khánh Hòa. Mất đôi chân vì cơn sốt bại liệt thuở nhỏ. Từ An lớn lên trong mặc cảm, nhất là mỗi khi bị bạn học trêu “con què”. Ở tuổi đôi mươi, từng thương thầm rồi bị từ chối, chị cắn chặt răng nuốt tủi vì người ta nhìn cái chân trước khi nhìn vào tâm hồn mình.

Sau bao nỗ lực học tập, hoạt động xã hội, chị được học bổng du học thạc sĩ ngành khoa học sức khỏe tại trường ĐH La Trobe -  tại Úc. Một lần, đi thăm nhà người bạn, chị gặp ông Tây mập mập vui tính và được bạn giới thiệu là Joseph “còn độc thân”. Rồi tình cờ lướt mạng, chị thấy ảnh Joseph tươi cười bên các món ăn Nha Trang. Nỗi nhớ nhà ùa về, chị để lại comment: “Nha Trang là quê mình đó”.

Từ đó, anh chị trò chuyện qua lại nhiều hơn. Tuy nhiên, khi anh rủ đến nhà chơi thì chị nghi ngại. Nhưng những tin nhắn chân thành, kiên nhẫn của anh vẫn đến. Chị hỏi: “Anh nghĩ thế nào về người khuyết tật?”. Dòng hồi âm nhẹ tênh “thì ai cũng như ai mà”. Họ yêu nhau như thế. Trong một lần đi chơi vườn cherry rồi vào trang trại hoa oải hương tím ngát, anh ngỏ lời cầu hôn chị.

Theo hợp đồng với đơn vị cấp học bổng, sau khi tốt nghiệp, chị phải về nước phục vụ tối thiểu hai năm. Biết điều này, Joseph chốt luôn: “Cưới”. Chuẩn bị cho lễ cưới, lòng cả hai ngổn ngang. Cô dâu thì căng thẳng vì việc làm luận văn bị trở ngại - giáo sư hướng dẫn chuyển công tác, chú rể thì rối bời khi anh ruột đột ngột ngã bệnh, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Ở phòng tuyên thệ kết hôn, chú rể nhìn vào đáy mắt cô dâu, nắm chặt tay như thầm hứa sẽ luôn bên cạnh chị.

Món quà của cuộc sống

Anh ấn tượng chị qua điệp khúc mỗi lần tạm biệt: “Lái xe cẩn thận nhé anh”. Còn chị luôn biết ơn sự tỉ mỉ, quan tâm của anh ngay từ buổi đầu gặp gỡ. Khi hẹn nhau ở trung tâm thương mại, nhà hàng, anh luôn gọi điện trước, nhờ chuẩn bị sẵn xe lăn hoặc đậu xe gần cửa ra vào nhất.

Giai đoạn gần sinh, tăng 15kg khiến Từ An muốn nhấc mình phải gồng tay chống nạng. Joseph ân cần dìu đỡ, xoa bóp. Ai rủ đến nhà chơi, anh hỏi kỹ “nhà có bao nhiêu bậc thang, bậc thang có tay vịn không?” và từ chối ngay khi biết có đến mười mấy bậc thang không tay vịn. To khỏe, anh thừa sức cõng vợ, nhưng anh hiểu chị không thoải mái vì điều đó.

Con gái yếu ớt mà lại lấy chồng tận trời Tây, ba mẹ chị vừa mừng vừa lo. Bay sang chăm sóc cho chị giai đoạn sinh em bé, ba mẹ chị bất ngờ, rơi nước mắt khi thấy anh xong việc ở hãng là về nhà ngay, lăng xăng lau nhà, giặt giũ, lo cơm nước cho vợ. Dù khác biệt ngôn ngữ, trao đổi toàn phải ra dấu, ba mẹ chị đã hoàn toàn yên tâm giao con gái và cháu ngoại cho chàng rể. Ngày trở về nước, ba mẹ còn dặn chị không được ăn hiếp chồng.

Anh yêu thích món ăn Việt, nhất là cháo gà vợ nấu nhưng chưa học nấu được. Vợ thèm ăn món Tây thì anh đáp ứng, còn món Việt thì phải ra nhà hàng mua. Đi làm về, anh nhìn vợ xem có cười không, chăm con có quá căng thẳng không, rồi anh chơi đùa cùng con để vợ nghỉ ngơi. Anh vì gia đình mà bỏ luôn tật hút thuốc lá.

Dịp Giáng sinh, tết, anh dò hỏi chị thích gì để tặng. Chị nghĩ mãi chẳng biết thích gì. Những món quà anh tặng trước đây vẫn chưa dùng. Đêm, nhìn chồng con say ngủ, bất giác, chị cay mắt… Sáng ra, chị nói với chồng: “Bên anh, ăn cơm cùng nhau, chơi đùa với con… mỗi ngày là một ngày vui và mãn nguyện. Cuộc sống quá tốt với em rồi”. 

Vướng chuyện chồng con, vô tình làm trái hợp đồng với đơn vị cấp học bổng nên chị phải bồi thường. Trong khi đó, chị đang theo học tiến sĩ ngành xã hội học, Trường đại học Monash (được nhận học bổng toàn phần) nên bàn với chồng sau khi tốt nghiệp, chị sẽ đi làm, trả nợ. Tuy nhiên, anh giành một phần trách nhiệm: “Cục nợ này là của chúng ta”.  

“Từ khi mới quen, chúng tôi đã thỏa thuận hễ nghĩ gì, không hài lòng điều gì phải nói thẳng, không vòng vo, trông chờ người kia đoán ý. Chơi trò đoán chữ mệt lắm. Nhiều cuộc hôn nhân đi vào ngõ cụt cũng vì vậy. Hơn nữa, khác biệt văn hóa, chỉ có chân thành sẻ chia, vợ chồng tôi mới có thể đồng hành cùng nhau”.

Nguyễn Thị Từ An (Úc)


Theo Tô Diệu Hiền
Phụ nữ TP.HCM

1  2  3  4  5  
Nếu một ngày trần gian không còn nắng/Ta sống đời trong bóng tối âm u/Ngoài trời kia lạnh lẽo tuyết sương mù ...

Góc ảnh

Bộ ảnh đẹp về trẻ thơ của nhiếp ảnh gia người Mỹ

Bộ ảnh đẹp về trẻ thơ của nhiếp ảnh gia người Mỹ

Jake Olson đã lên ý tưởng thực hiện bộ ảnh "Những điều tuyệt diệu của tuổi thơ" giúp người xem có thể thư giãn, thoải mái và muốn sống chậm lại, làm theo đam mê của mình.