Thứ sáu, 12/01/2018 07:55

Chuyện tình ngọt ngào như cổ tích của bà lão lùn và ông già mù

Hai con người thiệt thòi một bà cụ chỉ cao 90 cm và một ông lão mù - kết đôi thành một cặp vợ chồng tình cảm, nồng ấm suốt 12 năm qua như một câu chuyện cổ tích.
chuyen tinh ngot ngao cua ba lao lun va ong gia mu
Bà Lành hàng ngày dắt ông Phấn đi dạo quanh trung tâm bảo trợ.

Mối tình muộn mằn

Đó là mối tình của bà Đào Thị Lành (71 tuổi, quê ở thị trấn Lương Bằng, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên), và ông Lê Văn Phấn (79 tuổi, trú tại xã Hồng Thái Đông, thị xã Đông Triều, Quảng Ninh).

Sinh ra đã là người lùn, bà Lành còn thiệt thòi hơn bởi mẹ qua đời chỉ được 1 tháng rưỡi sau đó. Liên tiếp những đau thương mất mát đổ ập đến thân hình bé nhỏ của bà khi chăm sóc bà không được bao lâu, cha của bà cũng mất do tai nạn giao thông.

Mồ côi cả cha và mẹ, bà may mắn được bác dâu mang về nuôi và yêu thương như những người con trong gia đình. Đến khi trưởng thành, bà cũng chỉ cao 90 cm. Tuy vậy, bà vẫn có trí tuệ bình thường và có thể làm được hầu hết mọi việc trong gia đình.

Khiếm khuyết về hình thể khiến bà không thể có được một gia đình như những người con gái khác. Khi tuổi đã già, không có con cái để nương nhờ, cũng không muốn làm phiền bác và các cháu mãi, bà quyết định xin vào Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Quảng Ninh. Chính nơi đây là cầu nối cho chuyện tình của bà, và nó cũng là bước ngoặt giúp cuộc đời của bà chuyển sang một trang mới, đầy ắp yêu thương và hạnh phúc.

Ngày đầu tiên ông bà gặp nhau là ngày họ cùng chuyển đến trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Quảng Ninh sinh sống. Bà còn nhớ như in đó là ngày 1 tháng 7 năm 2003. Hôm đó, bà được cháu đưa đến trung tâm bảo trợ xã hội Quảng Ninh vào buổi sáng.

Những bỡ ngỡ, buồn vui lẫn lộn và lo lắng về cuộc sống mới cứ chập chờn, ẩn hiện trong đầu của người phụ nữ nhỏ bé này chưa nguôi thì buổi chiều hôm đó, ông Phấn cũng được gia đình đưa đến trung tâm. Khi hai ông bà quen nhau trong lúc làm thủ tục nhập phòng, bà cũng chẳng ngờ người đàn ông mù này sẽ trở thành người bạn đời của mình.

Mới sinh ra, đôi mắt của ông Phấn đã rất yếu rồi sau đó mất khả năng nhìn. Giống như bà, ông cũng thiếu thốn tình cảm của mẹ bởi mẹ ông cũng mất sớm, sau đó bố đi lấy người vợ thứ hai. Đến tuổi trưởng thành, ông được mai mối cho một người phụ nữ đã có 1 đời chồng và một người con riêng. Sống với nhau được vài chục năm, người vợ ông cũng đã qua đời.

Không muốn làm phiền đến con cháu, ông chuyển đến trung tâm bảo trợ xã hội sinh sống. Hàng tháng, cậu con trai riêng của người vợ đã khuất đều thay mẹ đến thăm nom và chăm sóc bố tại trung tâm.

Như những người bạn già khác ở trung tâm, ban đầu hai ông bà hỏi han, tâm sự về câu chuyện thường ngày, những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Thế rồi hai trái tim đồng cảm với nhau, cảm mến nhau và họ nhận thấy mình cần có nhau.

“Bà không nghĩ mình sẽ lại có được một người chồng, một người cho mình nương tựa và bầu bạn lúc về già. Bà cũng đã có một mái ấm gia đình, dù không trọn vẹn nhưng ấm êm và hạnh phúc”, bà Lành hạnh phúc chia sẻ.

Hạnh phúc trọn vẹn dù chưa một lần mặc áo cưới

chuyen tinh ngot ngao cua ba lao lun va ong gia mu
Bất kì lúc nào, những người ở trung tâm đều thấy ông bà quấn quít bên nhau như đôi vợ chồng son trẻ.

Ông bà trở thành vợ chồng không cưới hỏi, không rước dâu ầm ĩ. Chỉ với một câu hỏi vụng về của ông, bà đã gật đầu đồng ý làm vợ ông. Ông Phấn bảo rằng lúc ấy, cũng ngại ngùng lắm, nhưng ông vẫn quyết tâm để hỏi bà bằng được.

“Hoàn cảnh của anh như vậy em cũng biết cả rồi, mắt anh cũng không nhìn thấy gì và mình cũng đã già yếu cả. Nhưng anh thương yêu em thật lòng, mong em đồng ý làm người tri kỉ của anh, làm đôi mắt của anh, mình cùng nhau nương tựa vào nhau sống đến cuối đời”, ông Phấn chia sẻ giây phút cầu hôn bà. Ông Phấn kể, nghe ông nói vậy, bà “đanh đá” bảo: “ Em đồng ý nhưng với điều kiện anh phải cẩn thận, tử tế, làm chồng cho ra chồng. Đừng có hôm nay thế này, mai thế khác là được”.

Sau đó, ông cũng có về nói chuyện với gia đình. Khi bác dâu, người thay bố mẹ của bà chăm sóc bà từ lúc còn nhỏ đến trung tâm, anh trai của ông đã đến thưa chuyện và xin phép bác dâu của bà cho hai bên qua lại, chăm sóc nhau.

Và thế là trung tâm bảo trợ lại trở thành nơi diễn ra lễ ăn hỏi của ông bà, Không mâm trầu, quả cau, không thách cưới cũng chẳng có lễ vật gì, chỉ thế thôi, hai con người, hai mảnh đời bất hạnh đến với nhau, đơn giản mà ấm áp.

Từ ngày ông với bà đến với nhau đến nay cũng được 12 năm, chưa bao giờ người ta thấy ông bà to tiếng hay cãi vã. Bà lúc nào cũng chăm ông chu đáo, còn ông luôn nhẹ nhàng đỡ đần bà những việc nặng.

“Tôi với ông ấy chưa một lần cãi vã nhau. Cũng có khi tôi hay ông ấy làm sai điều gì thì cả hai gắt lên một chút, rồi lại thôi”, bà Lành tâm sự. Nghe cách xưng hô của ông và bà cũng đủ nhận thấy họ tôn trọng và cảm mến nhau thế nào. Bà gọi ông là “anh” xưng “em”, cái gọi trìu mến và ngọt ngào!

Bà và ông thường xuyên giúp đỡ và bù đắp những khuyết điểm của nhau. Bà giống như đôi mắt của ông: Dẫn ông đi ăn cơm, đi dạo, lấy thuốc hay đến phòng chức năng để tập luyện… Hàng ngày, vào mỗi bữa ăn, bà thường gắp thức ăn cho ông, đưa tận tay để ông tự xúc ăn…

Ông là đôi bàn tay giúp bà làm được những việc nặng hay những việc cần chiều cao. “Khi bà đi giặt là ông thường đến đón bà về, bê chậu giặt cho bà. Ông còn giúp bà xách nước để tưới rau, và làm tất cả những việc nặng giúp bà. Những lúc bà ốm đau, mệt mỏi, ông đứng ngồi không yên. Bà không ăn cơm cơm hay ăn ít một bữa là ông đã lo rồi”, bà Lành nói, nhìn ông cười âu yếm và hạnh phúc.

Bà hay bị tụt huyết áp, ông lại bị tiểu đường, chính vì thế mà hai ông bà lại càng chăm sóc sức khỏe cho nhau hơn. “Ông ấy hiền và tốt bụng lắm, còn không uống rượu. Trước đây ông cũng hút thuốc nhưng từ hồi quen tôi, ông ấy bỏ thuốc rồi”, bà Lành tủm tỉm nói về chồng mình.

Suốt ngày, ông bà như hình với bóng, quấn lấy nhau như đôi sam. Mỗi khi bà Lành về quê để lo việc nhang khói, giỗ chạp, ông Phấn lại đứng ngồi không yên, thơ thẩn nhớ bà. Không có bà, ông cảm thấy cô đơn, đôi mắt của ông trở về đúng nghĩa với nó trước đây, tối tăm và u buồn. Có lúc, ông nhờ gọi điện bằng được để nghe giọng của bà, bớt lo và bớt nhớ bà hơn. Khi bà trở lại trung tâm, ông như thấy đôi mắt của mình được sáng lại.

Nhiều lúc, bà trêu ông: “Tôi mà mất trước ông, thì ông lại đi bước nữa, lại tìm bà khác”. Ông bảo: “Không ai bằng bà được, không ai thay thế được bà đâu” khiến bà vui vẻ, cười thích chí lắm.

Bà Nguyễn Thị Cúc, nhân viên phục vụ phòng y tế phục hồi chức năng ở trung tâm đã được 14 năm, cũng là người chứng kiến câu chuyện tình cảm động của hai ông bà. Bà Cúc cho biết: “Đó là một câu chuyện đẹp và đáng ngưỡng mộ. Ông Phấn may mắn khi gặp được bà Lành, bởi bà Lành còn minh mẫn và khôn ngoan lắm. Bà Lành lại sạch sẽ, bà chăm sóc ông kĩ lưỡng. Nhiều lúc nghe hai ông bà nói chuyện, quan tâm chăm sóc nhau mà chúng tôi cũng phải ghen tị bởi vợ chồng mình còn trẻ mà còn không tình tứ, hạnh phúc như thế”.

Mỗi ngày trôi qua với ông bà đều là một ngày ý nghĩa, hạnh phúc bởi hai trái tim ấm nóng trong hai cơ thể già nua, khiếm khuyết cùng chung những nhịp đập yêu thương.

Theo Cẩm Vân
Đời sống & Pháp lý

1  2  3  4  5  
Mười hai tháng bẩy, không trăng. Mới chập tối, không thấy tiếng quát tháo con cái học hành hay cơm nước. Cuối xóm, căn nhà nhỏ, ánh đèn lờ mờ của vợ chồng Nhài. Tôi bế cháu vào chơi.

Góc ảnh

Sững sờ ngắm nhìn 10 sa mạc đẹp nhất thế giới

Sững sờ ngắm nhìn 10 sa mạc đẹp nhất thế giới

Nói đến sa mạc chúng ta sẽ nghĩ đến những vùng đất hoang vu, nắng gió, nhưng ở một góc nào đó sa mạc lại có vẻ đẹp quyến rũ kỳ lạ.