Thứ hai, 16/04/2018 11:28

Trăn trở tuổi sáu mươi

Tuổi sáu mươi kêu bóng chiều tà xế/ Nắng tắt dần gọi ủ rũ hoàng hôn/ Ta chợt nhận thu dịu êm nhẹ lướt/ Mơn trớn môi hôn trìu mến thân ngà.



Ta đang bước tuổi sáu mươi vàng lá
Gió trở mùa ghi đậm dấu chân chim
Giọt sương đọng đôi bờ mi kính trắng
Tay rung rung lần gỡ mối suy tư.

Tuổi sáu mươi kêu bóng chiều tà xế
Nắng tắt dần gọi ủ rũ hoàng hôn
Ta chợt nhận thu dịu êm nhẹ lướt…
Mơn trớn môi hôn trìu mến thân ngà.

Đôi khi có một mình gương phản chiếu
Ta nhìn ta tìm kiếm thuở nào xa…
Trong chớp mắt tuổi xuân tàn héo hắt
Mây giăng chiều rỉ rả giọt sầu ngâu.

Tuổi sáu mươi la đà như cành liễu
Mưa không ưa rét nắng kỵ mù sương
Nhại phập phồng hay bén mùi ảo giác
Đèn lung linh đang trước gió lập lòe.

Rồi mai mốt tuổi tháng ngày chồng chất
Mỗi bước đi thêm nặng gánh âu lo
Từng sợi bạc gieo hạt mầm quên nhớ
Nếp nhăn nheo theo bóng nhịp thời gian.

Tuổi sáu mươi có bao điều trăn trở
Gắng dặn lòng chuyện gác để ngoài tai
Chớm dậy thì thu sang mùa đông ấm
Bảy mươi rồi ta sẽ bắt đầu yêu…?!

Qua hàng tám đến độ nồng cháy bỏng
Lửa con tim rạo rực tựa đôi mươi..!
Chân đạp đất đầu đội trời không sợ
Phút huy hoàng hơn loe lói trăm năm.

Đêm thức giấc cùng trăng khuya vàng võ
Ngắm sao trời tự vấn với canh thâu
Khe khẽ hỏi : “Ta còn ở bao lâu?
Chốn trần ai nương náu kiếp con người…!”

Hỏi vậy chứ..! cũng chỉ là sớm muộn
Đường tử sinh tạo hóa định thiên rồi
Vui một chút thanh thản lòng một chút
Bận tâm chi nhân thế…chán…chê già…..

Trường Nguyễn

1  2  3  4  5  
Ngoài miệng giả bộ nói cười/ Mà lòng thâm độc là người xấu xa/ Còn người ăn nói thật thà/ Lời hay ý tốt mới là thẳng ngay.

Góc ảnh

Bình yên làng chài ở Quỳnh Lập

Bình yên làng chài ở Quỳnh Lập

Cuộc sống của số ít ngư dân tại đây phụ thuộc vào những chuyến đánh bắt gần bờ, trên những con thuyền nhỏ nương mình theo thời tiết.