Thứ tư, 21/02/2018 21:57

Chùm thơ Xuân: Tâm trạng cha mẹ và những người con xa xứ khi Tết đến Xuân về

Chùm thơ Xuân, nói lên sự chờ đợi mòn mỏi của cha mẹ nơi quê nhà và tâm trạng của những người con vì cuộc sống mà phải tha phương cầu thực.

BÀI THƠ: KÝ ỨC TẾT CỦA MẸ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thơ nhớ Cha Mẹ trong ngày Tết đến Xuân về (ảnh minh hoạ)


Tết đến rồi có về được không con.

Sao cứ để mẹ mỏi mòn chờ đợi.

Cứ mỗi ngày tóc bạc thêm vài sợi.

Chốn thiên đường mẹ đi tới không xa.

 

Nhớ ngày xưa khi con được sinh ra.

Mẹ coi con là món quà thượng đế.

Ban cho mẹ để mẹ bồng mẹ bế.

Những đêm dài ngồi nhè nhẹ hát ru.

 

Con ra đi khi trời chớm vào thu.

Qua mấy mùa đông mây mù băng giá.

Con phải mưu sinh ở nơi đất lạ.

Tết không về lòng dạ có buồn không.

 

Nơi xứ người con có nhớ dòng sông.

Nhớ cây đào con đã trồng ngày đó.

Mùa xuân về nụ đào giờ chớm đỏ.

Nhìn cây đào mẹ lại nhớ ngày xưa.

 

Con theo mẹ đi chợ tết đến trưa.

Mua bánh pháo chờ giao thừa để đốt.

Mặc áo mới đi chơi trong mồng một.

Nhớ con nhiều mắt mẹ chợt rưng rưng.

BÀI THƠ: NGÀY TẾT CỦA MẸ

Thơ: Đặng Minh Mai

Ngày tết đến bên gian nhà tranh nát

Đón giao thừa mẹ bát cháo cầm hơi

Các con yêu xa cách bốn phương trời

Thân một bóng cuối đời mẹ đơn lẻ

 

Xuân về với bên mẹ như thật khẽ

Không ồn ào, lặng lẽ rất suy tư

Mấy xuân rồi con chẳng gặp mẹ ư?

Bởi cuộc sống mệt nhừ bên con mẹ

 

Nhà nghèo khó nên tan đàn xẻ nghé

Các con xa rời mẹ đã bao ngày

Cảnh cơ cầu vẫn bám đuổi bủa vây

Nên tết đến mẹ hao gầy thương nhớ

 

Ôm đầu gối mẹ nghe lòng nức nở

Nhớ các con hơi thở cứ dập dồn

Xuân đã sang ai chẳng thấy bồn chồn

Chỉ riêng mẹ lặng hồn nghe chua xót!

BÀI THƠ: KÝ ỨC TẾT CỦA MẸ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tết đến rồi có về được không con.

Sao cứ để mẹ mỏi mòn chờ đợi.

Cứ mỗi ngày tóc bạc thêm vài sợi.

Chốn thiên đường mẹ đi tới không xa.

 

Nhớ ngày xưa khi con được sinh ra.

Mẹ coi con là món quà thượng đế.

Ban cho mẹ để mẹ bồng mẹ bế.

Những đêm dài ngồi nhè nhẹ hát ru.

 

Con ra đi khi trời chớm vào thu.

Qua mấy mùa đông mây mù băng giá.

Con phải mưu sinh ở nơi đất lạ.

Tết không về lòng dạ có buồn không.

 

Nơi xứ người con có nhớ dòng sông.

Nhớ cây đào con đã trồng ngày đó.

Mùa xuân về nụ đào giờ chớm đỏ.

Nhìn cây đào mẹ lại nhớ ngày xưa.

 

Con theo mẹ đi chợ tết đến trưa.

Mua bánh pháo chờ giao thừa để đốt.

Mặc áo mới đi chơi trong mồng một.

Nhớ con nhiều mắt mẹ chợt rưng rưng.


BÀI THƠ: NGÀY TẾT CỦA MẸ

Thơ: Đặng Minh Mai

Ngày tết đến bên gian nhà tranh nát

Đón giao thừa mẹ bát cháo cầm hơi

Các con yêu xa cách bốn phương trời

Thân một bóng cuối đời mẹ đơn lẻ

 

Xuân về với bên mẹ như thật khẽ

Không ồn ào, lặng lẽ rất suy tư

Mấy xuân rồi con chẳng gặp mẹ ư?

Bởi cuộc sống mệt nhừ bên con mẹ

 

Nhà nghèo khó nên tan đàn xẻ nghé

Các con xa rời mẹ đã bao ngày

Cảnh cơ cầu vẫn bám đuổi bủa vây

Nên tết đến mẹ hao gầy thương nhớ

 

Ôm đầu gối mẹ nghe lòng nức nở

Nhớ các con hơi thở cứ dập dồn

Xuân đã sang ai chẳng thấy bồn chồn

Chỉ riêng mẹ lặng hồn nghe chua xót!

Theo Tạp chí trung niên

1  2  3  4  5  
Nếu một ngày trần gian không còn nắng/Ta sống đời trong bóng tối âm u/Ngoài trời kia lạnh lẽo tuyết sương mù ...

Góc ảnh

Cuộc sống yên bình của người dân trong 150 ngôi nhà mái dốc thuộc ngôi làng đẹp nhất Nhật Bản

Cuộc sống yên bình của người dân trong 150 ngôi nhà mái dốc thuộc ngôi làng đẹp nhất Nhật Bản

Những mái nhà dốc với màu cũ kỹ, rêu phong hay tô màu trắng của tuyết chất đầy khiến không gian yên bình của ngôi làng Shirakawa giống như một bức tranh đẹp trong cổ tích.