Thứ bảy, 18/05/2019 00:44

Niềm riêng người cao tuổi

Người cao tuổi khi về hưu là chuyển sang một khúc quanh trong cuộc đời. Họ thường có những nỗi niềm riêng mà con cháu không sao hiểu hết.
Một buổi sáng không có tiết dạy, tôi ghé nhà thăm ba má. Chỉ thấy má, không thấy ba đâu. Má nói: “Ba con đi câu lạc bộ cà phê rồi con à!”. Sáng nào cũng vậy, riết rồi thành thói quen, ba tôi và mấy ông bạn hưu trí trong xóm rủ nhau đi bộ tập thể dục một vòng quanh khu phố, rồi ghé tiệm uống cà phê, nhâm nhi đến 9 giờ mới về. “Mấy ông bạn già như ghiền nhau. Chỉ cần vắng một ông là CLB thấy buồn ngay”.

Người cao tuổi rất cần có bạn bè đồng niên

Lần khác, ghé thăm thì nhà chỉ có ba, vắng má. Lần nào tôi cũng thấy nhà trống lơ, trống lốc. Tuy con cháu đông, nhưng đứa đi học, đứa đi làm nên rốt cuộc chỉ có hai ông bà ngồi nhà trơ trọi, buồn thiu. Trong ngày có xảy ra chuyện gì, phải tự xử.

Hỏi ra mới biết, trong xóm tôi, một số gia đình cũng vậy. Chỉ có người già và trẻ con.

Những người cao tuổi thường có một thời hoạt động sôi nổi, khi về hưu cảm thấy trống vắng, hụt hẫng, bức rứt không chịu được, đôi khi có cảm giác bị bỏ rơi. Giao tiếp là nhu cầu không thể thiếu của con người, ở tuổi trẻ rất quan trọng, ở người cao tuổi lại càng bức thiết hơn. Họ cũng tìm cách đi đây, đi đó để giải khuây. Nhưng cũng có lúc, lực bất tòng tâm, vì sức khỏe không cho phép, tim mạch đập nhanh, huyết áp trồi sụt, chân tay nhức mỏi, đau khớp, ra đường xe cộ hiểm nguy, muốn đi xa cũng không được.

Còn nhớ, hôm đám giỗ bà nội tôi, tôi bận đi làm nên về trễ. Vừa về đến nhà thì nghe tiếng đàn, tiếng hát vang rân. Thì ra mấy ông bạn già của ba tôi, lâu lâu được họp mặt nên vui lắm. Các bác đến dự không chỉ để ăn uống mà còn góp vui văn nghệ. Chú Tám ngâm thơ, bác Ba hò vè, chú Tư ca vọng cổ. Tôi thấy ba tôi hào hứng như sống lại thời trai trẻ với những bài hát mà ba thường hát trong thời kháng chiến. Các bạn già hưởng ứng hát theo, vừa hát, vừa vỗ tay thật sôi nổi. Đám giỗ bà nội bỗng nhiên biến thành buổi sinh hoạt văn nghệ ấn tượng. Để có không khí vui, trẻ, khỏe, các cụ đã tự tạo cho mình những sinh hoạt như thế đó.

Nhìn đi, nghĩ lại, cuộc sống của người già có nhiều nỗi khổ tâm, bức xúc, nhiều tâm tư. Từ những thanh niên tuổi xuân phơi phới năm nào, nay trở thành cán bộ hưu trí, những “ông cụ, bà cụ” tóc bạc hoa râm, lụm khụm….. Hằng ngày họ phải ở nhà trông nom con cháu, tìm công việc vừa sức để làm, công tác từ thiện, tập thể dục…

Hầu hết các cụ đều phải chiến đấu với bệnh tật, tuổi già, mang tâm trạng của người “lui bước về phía sau”. Các bạn của ba tôi, sức khỏe càng ngày càng giảm sút, rơi rụng dần dần sau mỗi lần họp mặt. Quy luật thời gian thật khắc nghiệt. Sinh, lão, bệnh, tử, ai rồi cũng đến lúc đó. Chúng ta rồi cũng đến lúc già, không thể khác được.

Người cao tuổi có nhu cầu được thường xuyên tâm sự, nói chuyện với con cháu

Người cao tuổi không mong gì hơn được sống vui, sống khỏe trong những tháng năm còn lại. Họ rất vui khi con cháu thường xuyên tâm sự, nói chuyện tỉ tê. Sinh hoạt câu lạc bộ như: làm thơ, đánh cờ… chăm sóc cây kiểng, chăm sóc sức khỏe, dưỡng sinh, thể dục thể thao, xem phim, du khảo… cũng là niềm vui của người già. Nhiều cụ còn biết sử dụng internet để nắm thông tin thời sự đất nước, tình hình quốc tế, kể cả sử dụng Facebook để giao lưu.

Chỉ cần chúng ta quan tâm, động viên, chia sẻ tạo điều kiện cho người cao tuổi được tham gia những sinh hoạt lành mạnh tuy theo sở thích và sức khỏe sẽ tránh được cho họ suy nghĩ làm gánh nặng cho con cháu.

Theo Thế Giới Tiếp Thị
1  2  3  4  5  

Góc ảnh

Ngôi đình cổ từng là nơi dạy học ở Sài Gòn

Ngôi đình cổ từng là nơi dạy học ở Sài Gòn

Đình Chí Hoà (quận 10) từng là nơi nhà giáo Võ Trường Toản mở lớp đào tạo những danh nhân văn hoá, trí sĩ yêu nước một thời.