Thứ tư, 21/11/2018 16:44

Chúng ta đều can đảm khi còn trẻ tuổi và...nhát gan dần khi về già

Thật vậy, đời người giống như một đồ thị hình Sin, lên xuống thất thường, đầy thăng trầm và không bao giờ lặp lại.

Chúng ta, những người đang ở đằng sau tuổi trẻ, đều cảm thấy nuối tiếc cái thời bạo gan đến thế. Thời ấy ai cũng lao nhanh trong cơn gió cuộc đời, chạy đua với tất cả những thử thách, không sợ bất cứ một điều gì xảy đến. Thậm chí, chúng ta còn tin rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ chết. Bản thân bất tử trước bệnh tật. Cái sự ngông cuồng đến mức thơ ngây ấy bây giờ nghĩ lại khiến chúng ta phải bật cười.

Sự can đảm của tuổi trẻ là con ngựa hoang không cương, không chủ. Nó cho phép ta làm những gì ta muốn, yêu những gì ta yêu, vì ta còn thời gian. Có một người đã nói rằng: Hãy cứ mắc sai lầm thời tuổi trẻ, vì ta sẽ sửa sai nó khi về già. Nhưng đó là họ chưa hiểu, khi tuổi trẻ qua đi rồi, trong lòng người ta lại tồn tại một thứ đối lập với can đảm đó là sự dè chừng, nhát gan.

"Nhát gan" ở đây là làm gì cũng suy tính trước sau, luôn luôn hiểu được vị thế của bản thân và bản thân mình là gì. Chúng ta bắt đầu sống có trách nhiệm hơn, đồng nghĩa với việc ta không bao giờ làm những việc điên rồ mà ta không biết trước kết cuộc. Chúng ta dần dần hiểu ra đời sống này là vô thường, có thể là ngày mai, ngày kia và bất kì một ngày nào đó, chúng ta sẽ chết.

Càng về già ta lại càng "nhát gan"

Cái sự nhát gan ấy xuất phát trong một ngày chúng ta thấy mình bị bệnh, dù là bệnh vặt nhưng nó vẫn khiến ta cảm thấy hoang mang bởi thời tuổi trẻ, ta có rong chơi bao nhiêu, vô tâm thế nào với bản thân mình cũng không hề bị mắc bệnh.

Cái sự nhát gan ấy đến khi bố, hoặc mẹ của chúng ta vĩnh biệt cuộc đời. Chúng ta thấy trống rỗng, và đơn côi đến vậy.

Cái sự nhát gan ấy đến khi con cái chúng ta dần lớn, nó quẫy đạp ở vùng trời riêng, bỏ quên cuộc điện thoại nhắc nhở ăn cơm đúng giờ của ta.

Cái sự nhát gan ấy đến mỗi khi đêm về, trằn trọc mãi cũng chẳng thể nào chợp nổi mắt....

Ở tuổi 40, chúng ta bắt đầu cảm nhận dần sự lão hoá đến từ trong nhận thức. Dù cơ thể vẫn còn khá dẻo dai, nhưng tâm hồn thì đã bắt đầu nghĩ đến những chuyện tầm thường. Chúng ta ước mơ một ngôi nhà đơn giản, có vườn rau, con mèo, hằng ngày đi tập dưỡng sinh hoặc uống trà ngắm nhìn mây trời qua lại. Chúng ta mơ được bế cháu, chơi đùa với nó...Chúng ta mơ những thứ mà tuổi trẻ không bao giờ mơ.

Đó là sự khác biệt, và sự khác biệt ấy làm chúng ta bớt đi can đảm để ngông cuồng.

Nhưng đó không phải là điều xấu xa. Ở mỗi độ tuổi, người ta đều muốn tìm một mục đích để sống. Khi chúng ta đã đạt hết tất thảy ước mơ thời tuổi trẻ, ta sẽ lại có một ước mơ lúc về già. Ước mơ ấy có thể tầm thường hơn, nhưng nó vẫn khiến ta yên lòng và muốn đạt được.

Ta bắt đầu nghĩ về cái chết, muốn được chết thanh thản bên con cháu, nên ta đi tập thể dục để tránh xa bệnh tật. Ta tập trung vào những loại thực phẩm tốt, các cách để giữ sức khoẻ...

Đừng tự cười bản thân, vì sự nhát gan này là chính đáng và đúng đắn. Chúng ta biết giới hạn của bản thân mình, biết được mình không bất tử và thời gian của chúng ta không vô biên. Ta nhát gan và e dè, nhưng thật ra, vẫn còn mạnh mẽ hơn tuổi trẻ, vì dám bỏ đi những sân si, không mơ màng tiền tài và danh vọng.

Đó mới là sự can đảm nhất của đời người.

Theo Hoàng Nhi
Tạp chí trung niên

1  2  3  4  5  
Nếu một ngày trần gian không còn nắng/Ta sống đời trong bóng tối âm u/Ngoài trời kia lạnh lẽo tuyết sương mù ...

Góc ảnh

Chìm đắm trong thế giới cổ tích mang đậm vẻ cổ kính khi đến thăm ngôi nhà của những người yêu hoa

Chìm đắm trong thế giới cổ tích mang đậm vẻ cổ kính khi đến thăm ngôi nhà của những người yêu hoa

Một thế giới thần tiên như bước ra từ câu chuyện cổ tích, ở đó có những giàn hoa mộng mơ khoe sắc, có con đường uốn quanh co mềm mại và có những ngôi nhà tường đá xinh xắn.