Thứ tư, 28/11/2018 08:07

Chàng trai về Việt Nam cống hiến vì 'Mỹ quá phát triển rồi'

"Mỹ quá phát triển, tôi ở đó hay không cũng như nhau. Nhưng nếu ở Việt Nam, tôi sẽ đóng góp được nhiều hơn", Hùng John nói.

Trần Hùng John là cái tên quen thuộc với nhiều người đọc Việt Nam, sau khi cuốn sách  "John đi tìm Hùng"   được tái bản đến lần thứ 7. Cuốn sách kể về hành trình 80 ngày đi bộ dọc chiều dài đất nước của chàng Việt kiều với chiếc ví rỗng, quyết định 'nghèo' để trải nghiệm cuộc sống cùng ăn cùng ở cùng làm với người dân.

Gần 6 năm trôi qua kể từ sau chuyến đi, Trần Hùng John vẫn bám trụ lại Việt Nam. Dưới đây anh chia sẻ về lý do chọn lối sống này.

Tôi sinh năm 1989, là thế hệ thứ ba của một gia đình người Việt ở Mỹ. Năm 2010, khi đó đang học ngành tâm lý, Đại học Berkeley, lần đầu tiên tôi về Việt Nam 4 tháng trong chương trình trao đổi sinh viên giữa các trường đại học.

Các bạn học của tôi chọn đi châu Âu hay các nước phát triển, nhưng tôi quyết định về Việt Nam. Khi đó bà ngoại và mẹ tôi đều phản ứng rất dữ, ấn tượng trong họ vẫn là một Việt Nam nghèo khó, cơ cực... Bà ngoại thậm chí còn khóc, nói: "Bà đã phải liều mạng để đi khỏi Việt Nam, sao bây giờ cháu muốn trở lại?". Tôi vẫn quyết theo ý mình. Tôi muốn biết đất nước Việt Nam vẫn nghe qua lời kể của bà, qua những giờ học lịch sử về chiến tranh thực sự ra sao. 

Hùng Joh cho rằng ở Việt Nam, một nước đang phát triển, anh có thể chủ động tham gia và đóng góp nhiều hơn. Ảnh: Nguyễn Phượng.

Hùng Joh cho rằng ở Việt Nam, một nước đang phát triển, anh có thể chủ động tham gia và đóng góp nhiều hơn. Ảnh: Nguyễn Phượng.

Cuối năm 2011, trước khi đi làm chính thức, tôi lại về Việt Nam chơi. Tình cờ tìm được việc làm MC ở một đài truyền hình, thế là tôi ở lại luôn một năm. Tôi lên kế hoạch đi bộ xuyên Việt không mang theo tiền.

Chuyến đi năm 2012 vượt qua hàng nghìn cây số kết thúc khi tôi đặt chân đến Sài Gòn vào một ngày cuối thu, trong sự mệt mỏi rã rời sau 80 ngày đi bộ là chính. Tôi đã được rất nhiều người giúp, nhưng có lúc tôi bị lừa, bị lôi kéo quyến rũ, bị dọa ném vào tù. Có lúc tôi bị tai nạn rồi nằm liệt giường vài ngày, chênh vênh giữa sự sống và cái chết...

Chuyến đi này giúp tôi hiểu hơn về Việt Nam, quan trọng hơn nó giúp tôi khám phá bản thân mình. Tôi không còn 100% là anh chàng John người Mỹ như trước, nhưng tôi cũng không phải 100% là Trần Hùng. Tôi là Trần Hùng John, và tôi bình thản, cân bằng chấp nhận con người đó của mình, không phải cố chứng tỏ mình là người Việt như trước.

Sau khi hoàn thành chuyến đi, mong muốn ở lại Việt Nam lâu dài rõ nét dần. Trước khi tốt nghiệp, tôi dự định sẽ làm việc ở công ty đầu tư tài chính từng thực tập. Mức lương họ đưa ra khá hấp dẫn, tương đương khoảng 200 triệu tiền Việt mỗi tháng. Nhưng giờ đây, tôi cảm thấy một mối liên hệ mạnh mẽ với Việt Nam.

Nếu ở đây, tôi sẽ đóng góp được cho đất nước nhiều hơn so với Mỹ. Mỹ là một đất nước quá phát triển, tôi có ở đó hay không không có gì khác, nhưng ở Việt Nam, một nước đang phát triển, tôi có thể chủ động tham gia và đóng góp nhiều hơn.

Tôi quyết định ở lại và lăn lộn làm đủ nghề để kiếm sống vì thế. Sau khi xuất bản cuốn sách đầu tiên viết về chuyến đi dọc đất nước, tôi viết cuốn thứ hai về đề tài giáo dục trẻ em, xuất bản năm 2016. Đồng thời tôi còn viết báo, làm quản lý nhà hàng, làm cho ngân hàng, làm trong lĩnh vực đầu tư, bất động sản, truyền thông...

Hiện tại, tôi sống ở Hà Nội và làm 3 công việc cùng lúc. Đầu tiên là cố vấn ở một trường liên cấp, giúp các bạn học sinh cấp 3 tổ chức câu lạc bộ, hội học sinh, tham gia các hoạt động giao lưu với các trường quốc tế. Tôi thấy khi được trao quyền, đa phần các bạn học sinh khá chủ động.

Công việc thứ hai của tôi là huấn luyện viên bóng rổ tại một trung tâm do tôi lập ra, dùng bóng rổ như một nền tảng, thông qua đó giúp học viên học tiếng Anh, đào tạo kỹ năng sống.

Trần Hùng John (trái) tại trung tâm bóng rổ do anh sáng lập. Ảnh: T.H.J.

Trần Hùng John (trái) làm việc với các đồng nghiệp tại trung tâm bóng rổ do anh sáng lập. Ảnh: T.H.J.

Bên cạnh đó, tôi còn làm giám đốc quốc gia ở Việt Nam của một công ty tạo ra nền tảng chia sẻ video (kiểu như You tube). Công việc ở đây khá bận rộn, thường xuyên phải di chuyển. Đây là công việc chiếm phần lớn thời gian của tôi.

Xoay sở với 3 công việc, quỹ thời gian của tôi rất eo hẹp. Một ngày làm việc của tôi có khi kéo dài từ 8 giờ sáng đến tận 10 giờ đêm. Tuy nhiên, tôi vui vì được làm những gì mình đam mê, đồng thời làm việc nhiều giúp tôi đóng góp được nhiều hơn cho xã hội.

Trong tương lai, ngoài việc duy trì 3 hướng công việc hiện tại, tôi mong muốn sẽ thành lập một trung tâm tư vấn tâm lý cho trẻ tuổi teen. Trò chuyện với một số em học viên ở trung tâm bóng rổ, tôi nhận ra bạn trẻ Việt Nam gặp rất nhiều vấn đề. Nhiều phụ huynh nghĩ là con mình hiền lành, ngoan, nhưng thực tế là các bạn ấy đang gặp nhiều khủng hoảng. Các em có thể đã hút thuốc, chơi ma túy mà phụ huynh không hề biết. Tôi nghĩ có khoảng 30% những em học sinh tôi gặp đã từng thử hút thuốc. Một số em đã quan hệ tình dục rất sớm, thậm chí từ khi mới 12, 13 tuổi. Tôi đã tư vấn cho khoảng 20 em học viên như vậy và muốn phát triển việc này thành một dịch vụ để mở rộng và giúp đỡ nhiều người hơn.

Tất cả những việc tôi đã làm và dự định sẽ làm có vẻ rất khác nhau, nhưng đều liên quan chặt chẽ đến chuyên ngành tâm lý mà tôi đã học. Tôi được quan sát, trải nghiệm và tìm thấy niềm vui trong các công việc đó.

Ở Việt Nam tôi không có nhiều tiền, tôi thuê một căn chung cư nhỏ để sống và đi làm bằng xe máy. Hai năm trước, tôi đã đính hôn với người bạn gái mà tôi yêu từ khi học ở Hà Nội. Liên rất ủng hộ những việc mà tôi đang làm.

Năm 2015 tôi đưa bà ngoại về Việt Nam. Đó là một chuyến hội ngộ nhiều cảm xúc. Bà ngoại gặp lại những người thân, họ hàng sau 40 năm xa cách. Bà cảm động vô cùng. Giờ đây bà cũng rất vui vì tôi đã quyết định về sống và làm việc lâu dài ở Việt Nam.

Nghĩ lại, nếu như tôi quay về Mỹ sống và làm một công việc lương cao như tôi đã dự định, thì sẽ rất tốt cho tôi và gia đình, về mặt tài chính. Nhưng như thế, tôi đã từ bỏ lý tưởng, những gì mà tôi đam mê.

Sau một thời gian trải nghiệm, đất nước Việt Nam trong tôi giờ đây không toàn là "màu hồng". Thiên nhiên tươi đẹp, con người nồng hậu, hiếu khách nhưng xã hội Việt Nam đang tồn tại nhiều vấn đề chưa thuận lợi cho phát triển. Đặc biệt là những khủng hoảng trong gia đình, khoảng cách thế hệ quá lớn, sự phát triển của mạng xã hội càng kéo dãn khoảng cách đó...

Tuy nhiên tôi chấp nhận cả điểm tốt và điểm chưa tốt, vì Việt Nam không còn là quê hương, mà đã thực sự là "nhà". Tôi cảm thấy mỗi ngày mình đang sống thật ý nghĩa và có những niềm vui mà ở Mỹ, dù có nhiều tiền đến mấy, tôi cũng không "mua" được.

Thầy Đỗ Quý Toản, đồng nghiệp của Hùng tại trường liên cấp Olympia ở Hà Nội chia sẻ: "Làm việc với Hùng John qua các giải đấu bóng rổ, cảm nhận đầu tiên về Hùng là một người rất năng động, nhiệt huyết và làm việc chuyên nghiệp. Sau này tiếp xúc nhiều hơn, tôi thấy anh chàng này rất hài hước, hòa đồng và có nhiều câu chuyện thú vị về cuộc sống, có lẽ xuất phát từ trải nghiệm qua các chuyến đi".

Theo Nguyễn Phượng
VnExpress

1  2  3  4  5  
Nếu một ngày trần gian không còn nắng/Ta sống đời trong bóng tối âm u/Ngoài trời kia lạnh lẽo tuyết sương mù ...

Góc ảnh

Chìm đắm trong thế giới cổ tích mang đậm vẻ cổ kính khi đến thăm ngôi nhà của những người yêu hoa

Chìm đắm trong thế giới cổ tích mang đậm vẻ cổ kính khi đến thăm ngôi nhà của những người yêu hoa

Một thế giới thần tiên như bước ra từ câu chuyện cổ tích, ở đó có những giàn hoa mộng mơ khoe sắc, có con đường uốn quanh co mềm mại và có những ngôi nhà tường đá xinh xắn.